Chuyển Giao Quyền Lực của Trung Cộng được Nhìn từ Cơ quan Trấn Áp In Email
Tác giả: Matthew Robertson   
Thứ tư, 21 Tháng 11 2012 01:32

Các lực lượng an ninh quốc nội không còn là gia trang của phe Giang Trạch Dân

Meng Jianzhu in Beijing, 2010. Meng, a new member of the Politburo, took over as head of the Communist Party's security forces. (Ng Han Guan/AFP/Getty Images)Mạnh Kiến Trụ tại Bắc Kinh năm 2010. Mạnh là thành viên mới của Bộ chính trị và đứng đầu các lực lượng an ninh. (Ng Han Guan/AFP/Getty Images)Trong số các kết quả tổng kết vốn khá tinh vi của Đại hội đảng 18 vừa rồi, có một sự thay đổi vị trí cơ quan quan trọng : người đứng đầu các lực lượng an ninh của Đảng Cộng sản Trung Quốc giờ không còn có chân trong Thường vụ Bộ chính trị nữa. Nhưng ông ta vẫn là thành viên của Bộ chính trị, cơ quan 25 người nắm giữ quyền lực cao nhất của Đảng.

Trong gần một thập kỷ cơ quan này trông nom gần như tất cả mọi khía cạnh của hệ thống tư pháp, và được gọi tên là Ủy ban Chính trị và Lập pháp (ủy ban chính pháp) - Political and Legislative Affairs Committee (PLAC). Đứng đầu cơ quan này chủ yếu là nhân vật trung thành với Giang Trạch Dân. Từ năm 2002 là La Cán, một tay tín cẩn của Giang, và từ năm 2007 là Chu Vĩnh Khang, một kẻ trung thành với bộ mặt tàn ác và có liên hệ sâu với ngành dầu mỏ.

Lãnh đạo mới của PLAC là Mạnh Kiến Trụ, người hiện đang là bộ trưởng cục an ninh công cộng và vừa được tuyển mộ vào Bộ chính trị.

Vấn đề quyết định ai điều khiển PLAC là thiết yếu với ĐCSTQ. Mỗi năm đảng tiêu tốn 110 tỉ $ cho an ninh quốc nội, con số này cao hơn cả chi tiêu cho quốc phòng. Các cơ quan trực thuộc PLAC rất đồ sộ : bao gồm một hệ thống tòa án, trại lao động và nhiều kiểu nhà tù, trung tâm giam giữ, trung tâm tẩy não, văn phòng công tố, cảnh sát, nhiều lực lượng cảnh sát chìm, và 1.5 triệu cảnh sát vũ trang nhân dân - có hiệu quả như quân đội thường trực.

Không bị giám sát, ai mà điều khiển các lực lượng an ninh có thể đóng vai trò quyết định ảnh hưởng đến chính sách an ninh quốc nội, và cả nuôi dưỡng các đội nhóm quân đội, hưởng lợi từ ngân sách khổng lồ rót cho PLAC. Trần Quang Thành, một nhà hoạt động chính trị bị mù đã trốn thoát khỏi căn nhà bị giam giữ đầu năm nay, đã cho biết nhiều tiền mặt đã được đưa cho những người canh gác anh, nhiều trong số đó có liên hệ chặt với các quan chức địa phương.

Xung Đột Quyền lực


Sự thật việc PLAC giờ sẽ nằm dưới quyền kiểm soát của Bộ chính trị là sản phẩm của cuộc xung đột quyền lực giữa ban lãnh đạo Hồ Cẩm Đào và phe nhóm của cựu chủ tịch Giang Trạch Dân, phe mà kiểm soát cơ quan PLAC trong thời gian dài - theo nhiều nhà phân tích chính trị Trung Quốc.

Giang cần giữ cho các lực lượng an ninh nằm dưới quyền kiểm soát sau khi khởi phát cuộc bức hại lên Pháp Luân Công năm 1999, một chiến dịch an ninh đòi hỏi lượng khổng lồ, liên tục đầu tư nguồn lực của quốc gia, điều mà nhiều người đã thấy là vô ích và lãng phí. Vô số đồng tiền đã được chi cho việc duy trì chiến dịch này, bao gồm việc xây dựng và mở rộng các trại lao động và trung tâm tẩy não, phát triển các hệ thống giám sát cải tiến cao, và huy động số lượng lớn nhân viên an ninh trên khắp quốc gia nhằm thực thi các chỉ thị của chế độ Trung cộng.

Khi Hồ Cẩm Đào nắm quyền năm 2002, Giang mở động thường vụ Bộ chính trị thêm 2 ghế, và đưa vào La Cán và Lý Trường Xuân, lần lượt nắm PLAC và Bộ Tuyên truyền, nhằm đảm bảo chiến dịch bức hại không bị gián đoạn. Chu Vĩnh Khang kế nhiệm La Cán. Nhưng với những gì diễn ra gần đây năm nay, đã không có người để giao cho cái việc này.

"Bạc Hy Lai là ứng viên cho việc nắm giữ PLAC", Xia Yiyang, giám đốc cấp cao về chính sách và nghiên cứu tại Human Rights Law Foundation, trụ sở Washington, cho biết qua một phỏng vấn điện thoại. "Một khi Bạc Hy Lai ra đi sẽ không có ai đủ khả năng trong thường vụ Bộ chính trị với kinh nghiệm và độ tín nhiệm để nắm vị trí của Chu Vĩnh Khang".

Kế hoạch giao việc cho Bạc đã bị phá vỡ một cách ngoạn mục khi vào đầu năm nay, Vương Lập Quân, phó tướng của y đã đào tẩu vào lãnh sự quán Mỹ tại Thành Đô.

Trước đây đã có một điều mà nhiều nhà phân tích gọi là hai trung tâm quyền lực trong một chế độ, với việc Chu Vĩnh Khang kiểm soát PLAC nằm ngoài sự cai quản của lãnh đạo Hồ Cẩm Đào. Điều đó là một dàn xếp chiến lược của Giang khi y rút lui, quyền lực trọng đại của thể chế được giao phó cho từng thành viên trong thường vụ Bộ chính trị.

Vụ chuyển giao quyền lực gần đây của PLAC không còn là quân cờ của Giang Trạch Dân nữa, mà giờ được nằm chắc trong cơ quan chính của Đảng, và ý tưởng của việc có "2 hạt nhân" trong Đảng, một là PLAC, đã không còn nữa.

"Đó là sự hợp nhất cho quyền lực một-Đảng, vậy nên họ có thể sử dụng PLAC để trấn áp nhân dân hiệu quả hơn, và không để nó liên quan đến xung đột nội bộ đảng", học giả nghiên cứu về chủ nghĩa độc tài sống tại Đức, Zhung Weiguang, cho biết.

"Nhưng chúng ta phải rõ ràng rằng sẽ không có gì thay đổi trong cách mà họ sẽ sử dụng PLAC để bức hại người dân Trung Quốc", ông nói thêm.

Vùng Chiến

A police guard stands in a courtyard inside the No.1 Detention Center in Beijing in October. The regime's budget for domestic security is at least $110 billion, more than is spent on national defense. (Ed Jones/AFP/Getty Images)Một cảnh vệ canh gác tại sân trong của Trung tâm giam giữ số 1 tại Bắc Kinh. Mỗi năm Trung cộng chi 110 tỉ USD cho an ninh quốc nội, con số cao hơn chi tiêu quốc phòng. (Ed Jones/AFP/Getty Images)
"Vấn đề là cái quan điểm 'duy trì sự ổn định' là chính sách của Đảng. Đây là cách duy nhất để chúng có thể duy trì quyền lực", nhà nghiên cứu Xia nói. Khái niệm "duy trì sự ổn định" bao quát phạm vi các kỹ thuật cưỡng bức bởi chế độ nhằm đàn áp bất đồng chính kiến, kiểm soát internet, tống giam và tra tấn bằng dùi cui điện.

"Đây là một vùng chiến. Đó là chiến đấu. ĐCSTQ đang chiến đấu chống lại cả quốc gia. Có quá nhiều vấn đề mà họ không thể xử lý theo cách bình thường, như các quốc gia khác", Xia nói."Các quốc gia khác có thể quản lý các vấn đề xã hội, nhưng ở đây không có sự quản lý. Họ phải sử dụng quyền lực để đàn áp".

Hệ thống duy trì sự ổn định, ít ra với dạng thức hiện tại, có được phần lớn là nhờ những đổi mới trong việc áp bức ra sao lên các học viên Pháp Luân Công. Các kỹ thuật áp bức được áp dụng lên Pháp Luân Công sau đó được áp dụng rộng rãi hơn lên dân chúng, theo báo cáo Xia trình lên Nghị viện Châu Âu năm 2011.

Nhưng với tình hình hiện tại, hệ thống phức tạp của bạo lực tăng trưởng hơn 13 năm qua, đi cùng với phát triển kinh tế mau lẹ và tàn phá xã hội dẫn đến mất cân đối kinh tế, việc tim ra một phương tiện mới để chăm chú vào các vấn đề sẽ là không thể thực hiện, Xia tin tưởng.

"Họ cần thứ gì đó để triển khai cho cái hệ thống hiện tại nếu họ không muốn sử dụng nó nữa, nhưng điều đó có nghĩa rằng cả xã hội sẽ phải thay đổi. Có nghĩa rằng cải cách chính trị. Họ sẽ không đi con đường đó. Thế nên họ phải sự dụng cái hệ thống hiện tại này."

Sự tràn lan với việc xâm chiếm của quyền lực PLAC vào đời sống hằng ngày của công dân Trung Quốc đã có thể không còn phô diễn rõ ràng như sát kỳ đại hội đảng 18, như tổng kết tại Bắc Kinh tuần trước. Diều và chim bồ câu bị cấm trên bầu trời, dao cắt rau quả bị bỏ khỏi kệ hangfm hàng hàng nhà bất đồng chính kiến bị bắt giữ hoặc bị tống ra khỏi Bắc Kinh, kiểm soát chặt internet được đưa vào, và xe taxi phải khóa kín cửa sổ phía sau, nhằm tránh người đi xe rải truyền đơn chính trị.

"Lần này cho đại hội 18, chúng đã dùng 1.4 triệu nhân viên an ninh", Xia nói."Bạn có thể hình dung ra sao việc chúng phải cần đến một lực lượng đồ sộ như vậy? Nó có ý nghĩa là chúng xem cả quốc gia là kẻ thù của chúng"

Ghi chú của Ban Biên tập  : Khi mà cựu trưởng công an Trùng Khánh, Vương Lập Quân (Wang Lijun), đào ngũ đến với Lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô ngày 6 tháng Hai để tự cứu mạng mình, y đã khuấy động một cơn bão chính trị mà vẫn chưa hề lắng dịu. Một cuộc chiến đằng sau bức màn làm bật ra quan điểm các quan chức dành cho cuộc bức hại Pháp Luân Công. Phe phái với bàn tay đẫm máu - gồm các quan chức do cựu chủ tịch Giang Trạch Dân (Jiang Zemin) vận động để tiến hành cuộc bức hại - đang tìm kiếm việc trốn tránh trách nhiệm cho các tội ác họ phạm phải và tìm cách tiếp tục duy trì chiến dịch này. Các quan chức khác đang chối bỏ bất kỳ việc tham gia nào vào cuộc bức hại. Các sự kiện cho thấy một sự chọn lựa rõ ràng cho các quan chức và công dân Trung Quốc, và cả người dân Thế giới : ủng hộ hoặc là phản đối cuộc bức hại Pháp Luân Công. Lịch sử sẽ ghi chép lại sự chọn lựa của mỗi người.


Đọc bản tiếng Anh

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Topics

Trung Cộng khủng hoảng

-------------------

-------------------

Kể từ ngày 01 tháng Tám, 2013 Chúng tôi đã chuyển sang giao diện mới.

Quý độc giả vui lòng XEM GIAO DIỆN MỚI TẠI ĐÂY

Links:

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring