Nếu bạn thấy mình quá bận rộn không có thời giờ để thiền định, hãy đọc bài này In Email
Tác giả: Peter Bregman Blogs   
Thứ tư, 12 Tháng 12 2012 22:21

Sáng nay, giống như mọi ngày, tôi ngồi bắt chéo chân trên một chiếc gối trên sàn nhà, để đôi tay thả lòng trên đầu gối, nhắm mắt lại, và không làm gì ngoài việc hít thở trong 20 phút.

Người ta nói phần khó khăn nhất về thiền định là tìm thời gian để thiền định. Điều này gợi cho ta suy nghĩ: ai trong thời đại này có thời gian để không làm gì? Thật khó để biện minh.

Thiền định mang đến nhiều lợi ích: Nó giúp chúng ta tỉnh táo, giúp chúng ta giải quyết những vấn đề đang xảy ra, khiến chúng ta khôn ngoan hơn và nhẹ nhàng hơn, giúp chúng ta đối phó trong một thế giới quá tải các thông tin và truyền thông, và còn nhiều điều khác nữa. Tuy nhiên, nếu bạn vẫn đang tìm kiếm một trường hợp công việc bận rộn để biện minh cho việc không dành thời gian cho thiền định, hãy suy nghĩ điều này này: Thiền làm cho bạn làm việc hiệu quả hơn.

Bằng cách nào? Bằng cách tăng khả năng của bạn để chống lại sự mất tập trung liên tục xuất hiện.

 

 

 

 

Nghiên cứu cho thấy rằng khả năng chống lại áp lực cần phải hành động ngay sẽ cải thiện mối quan hệ, tăng độ tin cậy, và nâng cao hiệu suất của bạn. Nếu bạn có thể chống lại sự cấp bách thúc giục, bạn có thể làm tốt hơn, quyết định được suy nghĩ kỹ hơn. Bạn sẽ có định hướng hơn về những gì bạn nói và cách bạn đưa ra quyết định. Bạn có thể tiên đoán về kết quả sẽ đạt được trước khi bắt tay vào hành động.

Khả năng để chống lại áp lực quyết định sự thành công trong việc học một hành vi mới hoặc thay đổi một thói quen cũ. Đó có lẽ là kỹ năng quan trọng nhất cho sự tăng trưởng và phát triển của chúng ta.

Thực tế chỉ ra rằng, đó lại là một trong những điều thiền định dạy chúng ta. Nó cũng là một trong những vấn đề khó học nhất.

Khi tôi ngồi xuống để thiền định sáng nay, thư giãn dần với mỗi hơi thở ra, tôi đã thành công trong việc cho phép tất cả các mối quan tâm của tôi trôi đi. Tâm trí của tôi đã thật sự trống rỗng sau khi gạt bỏ tất cả mọi vướng bận tồn tại trước khi ngồi thiền. Tất cả mọi thứ ngoại trừ dòng chảy của hơi thở của tôi. Cơ thể của tôi cảm thấy hạnh phúc và tôi đã được ở trong thanh bình.

Trong khoảng bốn giây.

Trong vòng một hay hai hơi thở trong tâm trí đang trống rỗng của tôi, suy nghĩ chợt xuất hiện ồ ạt. Tôi cảm thấy rất ngứa trên khuôn mặt và muốn đưa tay gãi. Một tiêu đề cho cuốn sách tiếp theo của tôi chợt nảy ra trong đầu của tôi và tôi muốn viết nó xuống trước khi tôi quên nó. Tôi nghĩ ít nhất bốn cuộc gọi điện thoại tôi muốn làm và một cuộc nói chuyện khó khăn tôi sẽ có sau ngày hôm đó. Tôi trở nên lo lắng, tôi biết rằng chỉ có một vài giờ để viết. Tôi đang làm gì khi chỉ ngồi ở đây? Tôi muốn mở mắt ra và nhìn vào bao nhiêu thời gian còn lại trên chiếc đồng hồ đếm ngược. Tôi nghe tiếng những đứa con mình đang đánh nhau ở phòng khác và muốn đi ra can thiệp ngay.

Đây là chìa khóa của vấn đề: mặc dù tôi muốn làm tất cả những điều đó, nhưng tôi đã không làm như vậy. Thay vào đó, mỗi khi những suy nghĩ xuất hiện, tôi lại dành sự tập trung của mình trở lại hơi thở.

Đôi khi, không thực hiện những gì bạn muốn làm là một vấn đề, giống như không viết rằng đề xuất của bạn đã được trì hoãn hoặc không có cuộc trò chuyện khó khăn bạn đang tránh mặt.

Tuy nhiên, ở những thời điểm khác, vấn đề lại là bạn làm điều gì đó bạn không muốn làm. Giống như nói thay vì lắng nghe hoặc chơi trò chính trị thay vì vượt lên trên chúng.

Thiền dạy chúng ta phải chống lại sự thôi thúc bằng cách làm mang lại điều ngược lại.

Và trong khi tôi đã thường xuyên lưu ý rằng nó dễ dàng hơn và đáng tin cậy để tạo ra một môi trường hỗ trợ các mục tiêu của bạn hơn là phụ thuộc vào sức mạnh ý chí, đôi khi, chúng ta cần phải dựa vào sự đơn giản, cổ điển, sự tự kiểm soát.

Ví dụ, khi một nhân viên tạo ra một sai lầm và bạn muốn hét vào mặt anh ta mặc dù bạn biết rằng nó tốt hơn cho anh ta và cho tinh thần chiến đấu chung của nhóm là đặt một số câu hỏi và thảo luận về nó nhẹ nhàng và hợp lý. Hoặc khi bạn muốn đưa ngay ý kiến của mình ra trong một cuộc họp, nhưng bạn biết rằng tốt hơn là nên lắng nghe. Hoặc khi bạn muốn mua hay bán một cổ phiếu dựa trên cảm xúc của bạn khi các nguyên tắc cơ bản và nghiên cứu của bạn cho thấy nên hành động khác đi. Hoặc khi bạn muốn kiểm tra email cứ sau mỗi ba phút thay vì tập trung vào các nhiệm vụ đang làm.

Thiền định hàng ngày sẽ tăng cường mạnh ý chí của bạn. Sự thôi thúc hàng ngày của bạn sẽ không biến mất, nhưng bạn sẽ được trang bị tốt hơn để quản lý chúng. Và bạn sẽ có kinh nghiệm để chứng minh với bạn rằng thôi thúc đó chỉ là một gợi ý. Bạn đang kiểm soát vấn đề.

Điều đó có nghĩa là bạn không bao giờ hành động theo một áp lực? Dĩ nhiên không. Áp lực mang lại cho bạn những thông tin hữu ích. Nếu bạn đói bụng, nó có thể là một dấu hiệu tốt rằng bạn cần ăn. Nhưng nó cũng có thể là một dấu hiệu cho thấy bạn đang buồn chán hoặc đang đấu tranh với một phần khó khăn của công việc. Thiền định cho phép bạn thực hành giữ quyền lực của mình trên các vấn đề áp lực, giúp bạn bạn có những hành động mang tính ý thức về điều gì nên làm theo và hoặc điều gì nên để mặc nó trôi đi.

Vậy, làm thế nào để thiền? Nếu bạn chỉ mới bắt đầu tập luyện hãy thực hành từ điều đơn giản nhất.

Ngồi thẳng lưng đủ cho sự hô hấp của bạn được thoải mái trên một cái ghế hoặc một tấm nệm trên sàn nhà và thiết lập một bộ đếm thời gian với số thời gian bạn muốn thiền định. Một khi bạn bắt đầu hẹn giờ, nhắm mắt lại, thư giãn, và không di chuyển ngoại trừ việc thở, cho đến khi thời gian đã hẹn trôi đi hết. Tập trung vào hơi thở ra vào. Mỗi khi bạn có một ý nghĩ hay một sự thôi thúc, nhận thấy nó và đưa sự tập trung lại hơi thở của bạn.

Có bấy nhiêu thôi. Đơn giản nhưng đầy thử thách. Hãy thử nó – hôm nay – trong năm phút. Và sau đó thử lại vào ngày mai.

Sáng nay, sau khi thiền định, tôi đã đi đến văn phòng để bắt đầu viết. Một vài phút sau, Sophia, cô con gái bảy tuổi của tôi, đã đến và nói với tôi rằng nhà bếp bị ngập lụt. Rõ ràng Daniel, cô con gái năm tuổi, muốn rót đầy một ly nước nhưng đã quên tắt vòi nước đi. Trời ơi.

Trong giây phút đó, tôi muốn hét lên ở cả hai Daniel và Sophia. Tuy nhiên, những gì tôi tập luyện đã ngăn phản ứng đó lại. Tôi hít một hơi.

Sau đó, cùng nhau, chúng tôi đã đi vào chế độ hoạt động. Chúng tôi lôi tất cả các khăn trong nhà và một vài tấm chăn ra lau dọn tất cả, cùng cười trong toàn bộ thời gian. Khi chúng tôi đã thực hiện xong việc xử lý tình hình, chúng tôi nói chuyện về những gì đã xảy ra. Cuối cùng, tất cả chúng tôi cùng nhau đi xuống gặp người hàng xóm tầng dưới, xin lỗi và hỏi xem chúng tôi có thể giúp họ dọn dẹp đống hỗn độn không.

Vậy là, tôi đã mất một giờ để viết bài. Nếu tôi muốn hoàn tất công việc kịp thời hạn thì chắc hẳn tôi phải là một người có khả năng siêu hạng. Vì vậy, tôi đã nhanh chóng ăn một bữa ăn nhẹ và bỏ qua mọi thôi thúc đã làm tôi phân tâm trong hai giờ qua – không có email, không có cuộc gọi điện thoại, không có những đoạn video Youtube dễ thương – cho đến khi tôi hoàn thành phần việc của mình, và tôi đã làm xong chỉ với 30 phút.

Ai nói thiền là một sự lãng phí thời gian?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Nguồn: http://blogs.hbr.org/bregman/2012/10/if-youre-too-busy-to-meditate.html

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 
Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring